DẤU CHÂN BẰNG LĂNG

04/06/2008,18:10:00 | 157 | 0
DẤU CHÂN BẰNG LĂNG
Ngày cuối tháng năm gió vờn trên tóc từ những chân trời xanh. Phố Quy Nhơn lững lờ mây trôi trong cái nắng hanh ngọt mật. Những con nắng ngủ quên trên phố chừng chiều đọng lại chút se sắc hoàng hôn. Ôm vào lòng mình cả tiếng sóng ngày đêm để nói lời yêu cho đôi biển – bờ cho nhịp thì thầm bước chân khẽ đi trên cát cũng là bước thiên di nhịp thở của phố biển những ngày hè vui trong nắng...Trên thảm cỏ xanh đám trẻ con đang căng những cánh diều lộng gió. Trời chiều bỗng thêm cao. Cánh chuồn chuồn ớt nào đậu vào sợi dây em đang cầm lặng im mấp mô đôi cánh mỏng. Hãy nhìn lũ trẻ đùa vui với nắng chiều trên những bãi cỏ đã lên màu non tơ để thấy được hết vẻ diệu kỳ của cuộc sống. Điểm giao của đất trời và hồn người thâu hợp nơi đây. Các em chạy nhảy chơi đùa như những hoàng tử bé giữa một thế giới tinh khôi và mới mẻ biết bao điều. Trẻ nói với ta bằng trò chơi bằng những lời của nắng và ngọn cỏ non. Bên vệ đường bằng lăng đang độ vào mùa gom sắc tím cho rộn ràng mắt mắt vàng chơi vơi say mộng ảo mà bình dị như giấc mơ hè như giữa khung trời biển rộng nhìn nắng hạ đi lòng bỗng chợt thèm được gặp lại dáng người xưa. Những khung hình của ký ức đan xen và cho gọi tên bốn mùa mong manh tháng ngày chạy trên đường ray ngập đầy miền nhớ. Những kilômét đường bướm bay vòm cúc dại thoảng hương cho tiếng hát em cao vút trời mây…Hành trình bằng lăng từ những chiều xưa rót mật vào chiều nay. Loài ong ủ mình trong cánh tím nhị vàng khẽ khàng như niềm chờ đợi. Tán cây là một chiếc ô hoa phủ đầy khoảng sân nhà ai gieo cái đẹp ngọt lành vào trái tim người. Đẹp nhất là những “nàng” hoa man mác nhạt màu thời gian rơi trong làn gió nhẹ thổi qua bao đốm nắng. Những đốm tím nhẹ nhàng lang thang nhảy múa vương vào ngọn cỏ bên hiên nhà rồi tao nhã đặt mình trên nền xanh dạt dào sự sống. Phố Quy Nhơn có bao gốc bằng lăng bao nụ hoa yêu đương thì xuân sắc ? Nào ai cân đong đo đếm cho thật phân minh. Cái Đẹp thấm vào lòng như một khoảnh khắc hóa vĩnh hằng có lẽ cần nhìn một lần để thấy đẹp và hai lần để hiểu. Cho nên thi sĩ Bùi Giáng đã để cho hồn mình tự do tự tại phiêu diêu trong cái Đẹp vô phân ưu vô sai biệt vì “ Đo là diệu tưởng đếm là nghi tâm” vậy mà!Chiều nay bằng lăng đã đi cùng ta suốt một quãng đường dài. Những góc phố xôn xao màu nắng con đường ven biển thoảng gió tháng năm bờ phi lao rì rào cũng hiện lên trong sắc tím. Và núi và mây một Đầm Thị Nại một giọt tháp Chàm. Và em...Em mặc áo dài trắng đi qua khoảng sân rợp đầy hoa bằng lăng. Ta thấy bước chân em cũng dịu dàng như hoa và suối tóc em mềm mại nhẹ buông trong gió. Thảm hoa em đi gót hài nhẹ như mây. Em là bằng lăng hay bằng lăng là em ? Trời Quy Nhơn đang đổ ngọc qua muôn lá gọi theo em suốt những cung đường.Quy Nhơn đang chuẩn bị cho mùa lễ hội. Festival Tây Sơn – Bình Định về trong tháng tám với những hy vọng và chờ mong. Hỡi bằng lăng – em có cùng đợi mùa để ươm sắc cho những ngày hội thành công thắm thêm áo vải cờ đào miền đất võ! Em sẽ lại nhẹ nhàng reo trong gió và đọng hồn người những nỗi nhớ không nguôi...Phải không em – hỡi sắc bằng lăng !
  •  Lê Minh Kha


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích