TÂN TRẠNG NGUYÊN... ĐI ĐÊM ?

12/01/2010,08:34:54 | 322 | 2

TÂN TRẠNG NGUYÊN...ĐI ĐÊM ?

Nguyễn Thanh Mừng cứ kể lể dông dài vớ vẩn như thế suốt 108 lần xuống dòng với một giọng điệu giả cầy cách tân làm dáng hiện đại uốn éo cầu kỳ ngô nghê sáo mới...một cách rất khó chịu tịnh chẳng thấy câu nào có thể gọi là câu thơ ?"
                                                   ( Nhà thơ Trần Mạnh Hảo ) 


Vừa qua tạp chí VNQĐ đã công bố giải thường cuộc thi thơ văn hai năm (2008-2009).Ở đây chúng tôi chỉ đề cập đến hai bài thơ: Hào phóng thềm lục địa (HPTLĐ)của Nguyễn Thanh Mừng (giải A) và Thời đất nước gian lao (TĐNGL) của Nguyễn Việt Chiến (giải B)

Tác giả THỜI ĐẤT NƯỚC GIAN LAO tại phiên tòa

   Với Nguyễn Thanh Mừng hơn bốn tháng qua cố bám chiếc ghế Chủ tịch Hội VHNTBĐ (mặc dù đã có QĐ của UBND tỉnh BĐ điều động sang công tác khác) nên bằng mọi cách cố khuếch trương tiếng tăm của mình như qua báo LĐCT nâng mình sánh vai với các bậc tiền nhân rồi nay đùng một cái đạt giải nhất thơ Tạp chí VNQĐ. Dư luận có quyền đặt câu hỏi với Ban giám khảo Cuộc thi thơ văn Tạp chí VNQĐ: Tại sao một bài thơ tầm thường như HPTLĐ lại đạt giải A ?
 Trở lại bài thơ HPTLĐ vừa mới được công bố đã bị đông đảo bạn đọc chê bai không tiếc lời
  http://quechoablog.wordpress.com/ nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã viết:

"Xin quý bạn đọc cùng chúng tôi xét tiếp "bài thơ" giải A :"Hào phóng thềm lục địa" của một "trạng nguyên thơ" khác là nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng chủ tịch hội văn nghệ tỉnh Bình Định. Nguyễn Thanh Mừng đã từng có thơ hay. Chúng tôi từng có bài khen ngợi một tập thơ của Nguyễn Thanh Mừng cách đây khá lâu. Nay Nguyễn Thanh Mừng bỏ giọng thơ chân mộc vốn có là sở trường của mình để thử bút qua loài thơ sở đoản là thơ chính luận thơ lý sự thơ làm dáng cách tân làm dáng uyên bác. Xin trích mười "câu thơ hiện đại"- theo trường phái  "nói toẹt ra- phi hàm xúc" trong bài " Hào phóng thềm lục địa" của Nguyễn Thanh Mừng để quý bạn đọc xét xem nó có phải là thơ hay không :
"Chúng tôi đã lùa rất nhiều hình ảnh sang trọng của đại dương trút vào vần điệu xôm trò của những bữa tiệc thơ/ Nào yến sào ngọc trai nào đồi mồi san hô nào cánh buồm tung mây ra khơi vào lộng/ Tuy nhiên hoa thả xuống nghĩa trang trong lòng biển Đông/ Và câu chữ dâng lên linh hồn các anh-những người lính biệt tăm giữa sóng cao gió rộng/ Dường như hãy còn quá mỏng/ Dù điều ấy có thể các anh không quan trọng/ Giữa trập trùng tình thế nguy nan các anh vật lộn cùng bão tố đại dương/ Sau dòng điện nghẹn ngào về bộ chỉ huy gửi lời chào vĩnh biệt/ Chúng tôi vẫn trùm chăn đọc sách/ Chúng tôi vẫn mở vi tính làm thơ..."

Nguyễn Thanh Mừng cứ kể lể dông dài vớ vẩn như thế suốt 108 lần xuống dòng với một giọng điệu giả cầy cách tân làm dáng hiện đại uốn éo cầu kỳ ngô nghê sáo mới...một cách rất khó chịu tịnh chẳng thấy câu nào có thể gọi là câu thơ ?
"

Đọc bài HPTLĐ cuả NTM tôi lại nhớ những câu thơ của Chế Lan Viên:
 


"Tôi đến Nha Trang ngắm trời bể đẹp
Có hay đâu hang Pắc Bó gió lùa
Giường lãnh tụ là hai hàng đá ghép
Mảnh áo chàm Bác mặc quá đơn sơ

Đất nước sắp đổi thay rồi mà tôi chẳng biết
Người thay đổi đời ta đã về kia ta vẫn không hay
Tôi vẫn khép phòng văn hì hục viết
Nắng trôi đi oan uổng biết bao ngày"

(Người thay đổi đời tôi Người thay đổi thơ tôi)

Học theo kiểu viết ấy nhưng tâm Nguyễn Thanh Mừng không sáng nên những câu thơ cứ rối mù từ đầu đến cuối bài chỉ lặp đi lặp lại một điệp khúc : Các anh......... Chúng tôi.......
Chúng tôi quá nhỏ nhoi trước các anh. Những danh hiệu cao quý hãy xin dành cho các anh...


"Giữa trập trùng tình thế nguy nan các anh vật lộn cùng bão tố đại dương
Sau dòng điện nghẹn ngào về bộ chỉ huy gửi lời chào vĩnh biệt
Chúng tôi vẫn trùm chăn đọc sách
Chúng tôi vẫn mở vi tính làm thơ
Thả vào diễn đàn sấm rung chớp giật
Những siêu thực những tượng trưng những hậu hiện đại những tân hình thức
Bên cạnh việc đem tên những hành tinh lộng lẫy trên dải thiên hà ra mà lăng xê nhau
Thậm chí ai đó còn mang những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể con người ra mà phỉ báng nhau
Dù điều ấy các anh không hề biết

.......................................................

Ngày nào các anh đã chọn lựa cho mình một tuổi trẻ hiên ngang trước thềm lục địa lênh đênh
Ngày nào các anh đã ăn nhín nhịn thèm giành nước ngọt và sữa đường cho những nạn nhân bốn phương trời các anh vừa cứu sống
Ngày nào các anh ươm bầu bí trong mây trồng rau trên sóng
Chúng tôi rồng rắn trước thiên đình
Dựng một khát khao gây men hùng hồn cho đàn voi tư tưởng
Chui qua lỗ kim trại sáng tác Đà Lạt Đại Lải Nha Trang Tam Đảo Vũng Tàu
Thậm chí đôi lúc cao hứng còn nhân danh đại diện cho dân tộc và nhân loại thề độc lúc lồm cồm trong căn phòng điều hoà rượu bia ngất ngưởng
Những giá trị trường tồn của muôn đời sẽ được cất cánh bi hùng trong trường ca và tiểu thuyết trường thiên
Nếu không trao cho chúng tôi giải Nobel
Viện Hàn lâm Thuỵ Điển đích thị đồ mù loà
Kẻ nảy mực cầm cân hoá quân thối tha vất vưởng

.........................................................


Chúng ta hãy bình tâm đọc những vần thơ cháy bỏng tâm can của nhà thơ chiến sĩ Nguyễn Việt Chiến khi viết về những mất mát hy sinh của những chàng trai những người mẹ... vì độc lập tự do của Tổ Quốc:

"Đêm đêm
những người con ngỡ đã đi thật xa
đang lặng lẽ trở về
họ lẫn vào gió vào sương đêm
không cần an ủi
họ chẳng ồn ào như lời ca sôi sục ngày ra đi

..........................

Mẹ lại thấy chúng con về
như cánh cò tuổi thơ lưu lạc
đã bao ngày phải xa rời thôn ổ yêu thương
chúng con trở về tìm lại
giọt nước mắt xót xa và đắng cay của mẹ

........................

Mẹ đã sống dưới mưa phùn ảm đạm
những ngày dài nghèo đói quắt quay
Mẹ thiếu sữa sinh đứa con thiếu tháng
Tổ quốc xanh xao Tổ quốc hao gầy

..........................