TRUYỆN NGẮN HAY - RẤT ĐÁNG ĐỌC

10/01/2010,13:51:10 | 1194 | 2

TIÊN BAY VỀ TRỜI
( Truyện ngắn hay - Tác giả tự chọn )


Tôi viết Tiên bay về trời (11-1998) từ một câu chuyện thật. Một hôm con gái tôi đi học về với vẻ mặt buồn bã. Tôi hỏi thì cháu nói là một cô bạn thân trong lớp vừa bị chết vì bệnh suy thận cấp. Tôi có biết cô bạn đó của con tôi vì cô bé đã từng đến nhà chơi. Một cô bé hết sức xinh xắn dễ thương 16 tuổi lứa tuổi đầy mộng mơ tươi đẹp cô bé lìa đời trong sự luyến tiếc của chính mình và sự đau xót của tất cả người thân. Thật đáng thương.
  Bỗng dưng tôi muốn viết một cái gì đó về sự mất mát này. Sống trên đời thì ai cũng phải chết nhưng có những cái chết quá đau… Hãy nghĩ đến điều đó mà sống trải lòng hơn…
   Tôi nghiệm ra cứ viết vào những điều sâu thẳm trong trái tim sẽ rất dễ lay động lòng người đọc…
Nhà văn Nguyễn Đông Thức

   
 

Nguyễn chạy xe vào trụ sở hội khi đã gần trưa. Lúc anh dựng xe trước can-tin định bước vào tìm độ bida thì Vũ ngồi uống cà phê gần đó vội lên tiếng:

- Có bà khách vào tìm ông nãy giờ đang ngồi trong văn phòng kia.

Nguyễn nhìn qua khoảng sân. Khách ngồi quay mặt ra ngoài là người hoàn toàn xa lạ. Một phụ nữ khoảng trên 40 tuổi ăn mặc rất thanh lịch. Có thể bà là gương mặt mới trong giới làm băng nhạc đang muốn thực hiện một chương trình nào đó hoặc một "nhà thơ đột xuất" đã ngoại tứ tuần mới sáng tác và có tham vọng được phổ nhạc các bài thơ của mình? Hay bà là người mà đến nửa đời mới nhận ra mình có năng khiếu âm nhạc giờ muốn làm quen với các nhạc sĩ để nhờ hướng dẫn thêm? Thời buổi này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nguyễn bốn mươi tư cộng thêm cuộc đời nhiều thăng trầm đã khiến anh hầu như không còn ngạc nhiên trước bất cứ điều gì. Bạn bè thường khen về thái độ luôn ung dung tự tại của Nguyễn. Còn Mai thì ngược lại lúc chia tay đã một lần cuối khuyên Nguyễn nên thay đổi cái tính khí dửng dưng nguội lạnh mà Mai gọi là "một thứ siêu ích kỷ" ấy. Sống mà không còn biết xúc động thì có gì thú nữa? Yêu ghét rõ ràng luôn quan tâm đến mọi người chung quanh và mọi sự kiện đang xảy ra cuối cùng Mai đã đầu hàng trước tính phớt đời của Nguyễn. Về phía Nguyễn không rõ nguyên nhân nhưng từ lâu anh đã thấy có hay không có mình thì cuộc sống vẫn vậy. Mình "chẳng là cây đinh gỉ" thì sống bon chen và quan tâm đến quá nhiều thứ để làm gì nhất là khi đã theo nghiệp sáng tác này?

Nguyễn đi qua văn phòng. Người khách ngồi chờ đầy vẻ bồn chồn hai bàn tay đan vào nhau còn gương mặt thì đầy vẻ mệt mỏi và buồn bã với đôi mắt quầng thâm. Thấy Nguyễn bước vào bà đứng dậy chào. Nguyễn vội nói:

- Xin chị cứ ngồi.

Người phụ nữ ngập ngừng:

- Xin lỗi... Anh là nhạc sĩ Nguyễn?

- Vâng.

- Gia đình tôi xin anh giúp cho một việc...

Khách chợt nghẹn lời mắt rớm lệ. Nguyễn nhắc bà:

- Xin chị cứ nói.

- Vâng thưa anh... Cháu Tiên...

Câu chuyện sau đó đã làm Nguyễn phải lặng người. Tiên một cô gái 16 tuổi con út của bà Tâm - tên người khách bất ngờ bị suy thận cấp. Bệnh đã phát từ trước Tết với dấu hiệu phù mà ban đầu cả nhà cứ ngỡ Tiên bệnh trở nặng qua giai đoạn vô niệu thì một bác sĩ ở đấy lại chẩn đoán và điều trị sai làm cho nó càng trầm trọng hơn. Tiên được đưa về thành phố nhập viện khi ống thận đã bị hoại tử phải chạy thận nhân tạo nhưng theo các bác sĩ thì không thể qua khỏi vì đã bị biến chứng nhiễm trùng máu chỉ có thể cầm cự vài ngày nữa. Ba lẫn mẹ đều sẵn sàng cho Tiên mỗi người một quả thận của mình nhưng ở Việt Nam chưa làm được việc ghép thận này. Ba Tiên đang đăng báo bán nhà bán xe và vận động đưa Tiên ra nước ngoài chữa trị dù các bác sĩ đều nói sẽ không kịp... Gia đình cố giấu nhưng dường như Tiên vẫn biết. Cô bé buồn rũ người nằm chết cứng suốt một ngày trời. Rồi thấy bà mẹ cứ khóc mãi. Tiên cố gượng dậy trò chuyện tươi tỉnh với cả nhà xin được đọc báo Mực tím nghe nhạc Michael Learns To Rock xem lại những tập phim Tom và Jerry từng làm cô bé mê mẩn hồi nhỏ. Tiên vốn rất yêu văn nghệ hát hay đàn giỏi lại thích văn chương. Ông bà Tâm khẩn khoản Tiên muốn gì cứ nói ông bà cũng chịu. Thế rồi Tiên chợt nói muốn được gặp các thần tượng của mình và trong danh sách ấy có tên Nguyễn. Đã có nhà văn Đoàn cặp ca sĩ Ngọc - Phương nhà thơ Bùi diễn viên kịch nói Thành và diễn viên điện ảnh Ngọc trong hai ngày qua đến với Tiên.

Bà Tâm áy náy nói là bà biết các văn nghệ sĩ nổi tiếng thường rất bận nhưng bà không thể từ chối các yêu cầu cuối cùng của con. Bà rất mang ơn nếu Nguyễn đến được với Tiên dù chỉ năm mười phút. Nhưng nếu không được thì cũng chẳng sao. Làm sao Nguyễn có thể nói không? Anh hỏi số phòng của Tiên và hẹn chiều hôm ấy sẽ đến.

Thật tình thì Nguyễn rất ngại mỗi khi phải đi thăm bệnh hoặc phân ưu. Không khí bệnh viện và tang lễ bao giờ cũng gây trong Nguyễn một cảm giác rõ rệt về sự quá phù du của kiếp người. Vẫn biết sinh - lão - bệnh - tử là vòng quay không ai có thể cản nhưng Nguyễn cứ thấy có một cái gì đó thật vô lý khi con người được sinh ra vất vả học hành rồi quần quật làm việc để lại chết đi... Mới tuần trước ở đám tang nhạc sĩ Minh ra Nguyễn chợt ngạc nhiên khi thấy đường phốvẫn rộn rịp hối hả trời vẫn xanh và nắng vẫn vàng mọi thứ vẫn như thế dường như đời không hề biết gì về một mất mát đau lòng vừa xảy ra. Dừng xe ở ngã tư Nguyễn nhìn chung quanh bỗng có ý nghĩ rằng tất cả những gương mặt vô cảm mình đang thấy đấy cũng như tất cả những gương mặt mình đã biết thân quen hoặc xa lạ đều sẽ lần lượt biến mất trên mặt đất này không chừa một ai. Biến mất với bao nhiêu sự nghiệp dở dang mộng ước không thành. Biến mất sau cả một đời mà cộng lại hết những lúc sung sướng chưa chắc đã được vài ngày. Sao mọi người không nghĩ đến điều đó để bớt đối xử nghiệt ngã với nhau hơn? Để giúp nhau làm nhẹ hơn được phần nào cái gánh đời nặng chịch đang phải gánh trần thân?

Hôm Minh ở bệnh viện Nguyễn vào thăm thấy tình thế đã tuyệt vọng. Trong đôi mắt Minh Nguyễn đọc được đầy nỗi uất ức vì phải chết. Minh còn biết bao dự định để làm vậy mà... Nhưng dầu sao Minh vẫn đã vào tuổi "tri thiên mệnh" công thành danh toại nhà cửa vợ con đầy đủ gian khổ và vinh quang đều nếm trải. Còn với cô bé 16 tuổi đang đầy sức sống lại bị đứt ngang này cảm giác về cái chết sắp đến hẳn phải rất khủng khiếp.

Thế nhưng khi vào thăm Tiênchiều hôm ấy Nguyễn đã không hề nhìn thấy một nét tuyệt vọng nào trên gương mặt cô bé. Tiên nhận ra Nguyễn ngay "Cháu chào chú Nguyễn" và đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy bó lan tím trong tay anh. Nguyễn đưa bó hoa cho Tiên:

- Chú chào Tiên. Sao cháu lại biết chú?

- Siêu sao như chú ai mà không biết?

- Tiên còn biết gì về chú nữa nào?

Vừa hỏi Nguyễn vừa ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường Tiên. Anh đau lòng nhận ra căn bệnh đang tàn phá cô bé như thế nào: khuôn mặt Tiên trương phù chỉ còn đôi mắt là còn sức sống. Một đôi mắt chỉ cần nhìn vào là biết ngay chủ nhân rất thông minh. Bà Tâm đã cho Nguyễn biết từ bé đến giờ Tiên luôn là học sinh giỏi nhất nhì lớp. Nguyễn xót xa nghĩ chỉ còn vài ngày nữa là đôi mắt này sẽ mãi mãi nhắm lại. Mãi mãi.

Tiên nói:

- Cháu biết chú chuyên viết nhạc cho giới trẻ nhưng nghề chính lại là làm báo đúng không?

Nguyễn cười gật đầu:

- Còn gì nữa?

- Chú còn độc thân nếu đúng như những gì chú đã phát biểu.

- Phát biểu ở đâu nào?

- Trong một cuộc giao lưu với khán giả ở Câu lạc bộ Nhạc sĩ chú nhớ chưa?

Thấy Nguyễn ngạc nhiên Tiên hạ giọng vẻ bí mật:

- Chú biết tại sao cháu nhớ không?

- Làm sao chú biết được?

- Tại vì người viết câu hỏi đó là dì út của cháu. Dì mới tốt nghiệp đại học ái mộ chú lắm đó. Chú ráng ngồi lại với cháu chút nữa dì út vô đây cháu giới thiệu cho.

Bà Tâm đã cho Nguyễn biết mấy hôm nay Tiên bỗng nói rất nhiều. Cô bé luôn cần có người ngồi bên cạnh để trò chuyện và chỉ khi rất mệt mỏi mới thiếp ngủ. Nguyễn hiểu ngay nguyên nhân: Tiên đang ý thức mình không còn bao nhiêu thời gian. Cuộc gặp gỡ này ngay từ những phút đầu càng làm Nguyễn thấy thương Tiên hơn.

Tiên lại hỏi:

- Nhưng dì út thì cứ nói theo sách vở rằng đừng bao giờ nên chơi với nghệ sĩ vì sẽ thất vọng trước những mặt trái của họ. Có đúng không chú?

Câu hỏi như một viên đạn ném xuống mặt hồ ký ức đang yên tĩnh trong Nguyễn. Những dòng chữ trong lá thư cuối cùng của Mai lại xuất hiện ra mồn một trước mắt anh: "Tất cả nghệ sĩ các anh đều như người cõi trên ai cũng nghĩ mình chính là trung tâm của vũ trụ nói gì làm gì cũng đúng còn mọi người phải có nhiệm vụ chiều chuộng và cung phụng có gì không vừa ý là lập tức tự ái sĩ diện đau khổ. Nếu các anh có quan tâm đến ai thì cũng chỉ là một kiểu cảm xúc tùy hứng hoặc do chính mình đã được quan tâm trước. Em đã tự xét kỹ em chỉ là người phàm sống với anh thì sẽ vướng phải tình cảm như trong một câu danh ngôn: Hoặc là em tự phá hoại đời mình hoặc là đi làm hỏng đời anh. Anh nên sống một mình với những hào quang và vòng nguyệt quế cho đến khi gặp một bà điên nào đó chịu hy sinh. Còn em xin được rút lui..."

Đã sáu năm vẫn chưa có một bà điên nào thay được chỗ của Mai. Mai từng nói Nguyễn ích kỷ đến mức không thể yêu ai hơn chính mình còn Nguyễn chỉ thấy anh không thể yêu ai được ngoài Mai. Ai mà không yêu chính mình nhất? Mai bỏ Nguyễn lẽ nào không phải vì tự lo cho thân cô rút lui khỏi cuộc phiêu lưu đầy bất trắc để chọn một bến bờ yên ổn hơn?

Nguyễn gượng nói với Tiên:

- Đúng đó. Nghệ sĩ nghĩ cũng xệ mà... Cười gì? Chú nói đùa thôi chứ nghệ sĩ thì cũng chỉ là con người với đầy đủ tính tốt xấu. Tốt nhất là từ nay Tiên đừng nên thần tượng hóa ai hết...

Nguyễn khựng lại vì chợt nghĩ mình nói với Tiên những điều này thật vô ích. Tiên nhìn sững Nguyễn và chỉ trong tích tắc Nguyễn hiểu ngay Tiên đã biết anh vừa nghĩ gì. Thật nhẹ nhàng Nguyễn đưa tay cầm lấy tay Tiên. Bàn tay của cô bé se sẽ run trong tay anh. Mãi một lúc sau Tiên mới nói:

- Có cái gì bất tử không chú?

Nguyễn ngẫm nghĩ rồi trả lời:

- Chú không biết. Hình như không có gì tồn tại mãi được với thời gian. Nhưng như nhiều người vẫn nói có thể đó là tình yêu.

- Nhưng tình yêu vẫn có thể thay đổi mà chú.

- Nếu có thể thay đổi thì đó không phải là tình yêu.

Nguyễn trả lời Tiên mà lại cứ nghĩ đến Mai. Có lúc Mai đã rất yêu anh và luôn than phiền anh không hề yêu Mai gì hết nhưng nói... Giờ đây Mai đã có chồng con trong khi Nguyễn vẫn không quên được cô. Vậy thì ai yêu hơn ai? Tại sao Mai cứ ương bướng muốn Nguyễn phải thay đổi theo Mai trong khi Nguyễn không hề có yêu cầu ngược lại? Tình yêu là phải hòa tan vào nhau hay mỗi người vẫn có thể là chính mình?

Tiên vẫn bướng bỉnh:

- Thí dụ tình yêu không thay đổi đi thì khi những người yêu nhau chết đi tình yêu ấy cũng đâu còn?

Nguyễn định nói với Tiên là còn chứ khi tình yêu ấy đã đơm hoa kết trái những người yêu nhau chết đi thì con cái của họ sẽ chính là cuộc đời của họ được nối dài ra và chúng sẽ lại tiếp tục yêu thương. Nhưng sợ điều đó lại làm Tiên buồn. Nguyễn quyết định chuyển đề tài:

- Nói như Tiên thì còn nói làm gì... ờ cho chú hỏi lại nghe. Bí mật. Tiên có bồ chưa?

- Cháu mới mười sáu mà.

- Nhưng bây giờ hình như ở tuổi cháu cũng có đứa có bồ rồi đó.

- ... À hồi đầu năm lớp 10 này có đứa trong lớp viết thư đòi làm boy friend của cháu đó.

- Đứa nào vậy?

- Thằng Hoàng.

- Rồi Tiên trả lời sao?

- Cháu không thèm trả lời đem thư trả lại cho nó nói nó học dở ẹt còn bày đặt lộn xộn. Nó không chịu cầm. Cháu dọa sẽ dán thư của nó lên bảng nó mới chịu.

Hai chú cháu nhìn nhau cười. Mặt Tiên hơi hồng lên một chút.

- Rồi hổm rầy Hoàng có tới thăm Tiên không?

- Dạ có.

- Nó nói gì?

- Tụi nó đi một đám. Thằng Hoàng không nói gì chỉ đứng núp phía sau khóc. Đúng là đồ con trai thúi...

Hôm ấy Nguyễn đã ngồi với Tiên đến tận tám giờ tối. Dường như anh và Tiên đã quen nhau từ lâu lắm và trước mắt anh không hề là một cô bé đang biết mình sắp chết. Nguyễn hứa ngày mai sẽ lại vào và quyết định trong lòng là sẽ dành hết thời gian cho Tiên nếu cô bé muốn. Những bó hoa được Nguyễn thay đổi mỗi ngày. Hồng bạch huệ tây cúc trắng. Nguyễn còn mang cả guitar vào để đàn hát cho Tiên nghe những bài mà cô bé thích. Anh đau đớn khi thấy mỗi ngày Tiên mỗi suy kiệt hơn. Ngày thứ tư cô bé chợt cầm tay anh thì thầm:

- Cháu sợ chết quá...

Giọng Nguyễn khản đặc:

- Chú cũng vậy!

Rồi anh tìm cách giúp Tiên.

- Đó là điều mà không ai có thể tránh khỏi hết Tiên à. Nó như một cái bến cuối mà ai cũng phải tới. Mình tới sớm thì đỡ vất vả hơn thôi.

Tiên cười héo hắt:

- Chú nói không đúng. Sống vui hơn chứ...

Rồi lại hỏi:

- Có một thế giới khác sau khi mình chết không?

Lần đầu tiên Nguyễn trả lời Tiên không đúng với điều anh vẫn nghĩ:

- Có Tiên ạ.

- Nó như thế nào chú?

- Nó rất đẹp. Và vĩnh viễn. ở đó cháu sẽ được gặp lại tất cả những người thân đã mất.

Mắt Tiên sáng lên:

- Vậy cháu sẽ được gặp lại bà ngoại. Bà ngoại thương cháu lắm.

- Rồi Tiên sẽ gặp lại chú nữa. Có quên chú không?

- Không... cháu sẽ không bao giờ quên chú đâu. Chú tốt với cháu quá... Nguyễn quay mặt đi để gạt vội mấy giọt nước mắt vừa trào ra. Anh nghẹn ngào:

- Tiên ơi cháu có ước muốn gì cứ nói chú sẽ làm cho.

- Chú không làm được đâu.

- Tiên cứ nói đi.

Tiên suy nghĩ một chút rồi nói:

- Chú làm sao để từ nay đừng có bệnh nhân nào phải chết vì bị bác sĩ chẩn đoán sai nữa.

Nguyễn nín lặng trước yêu cầu ấy. Anh lại nhớ đến cái chết của Trí vào cuối năm 1978. Trí dẫm phải một quả mìn cỏ nát hết một chân. Nếu trạm phẫu dã chiến có đủ thuốc thì Trí đã không bị chết vì hoại thư chân cứ bị cưa dần lên. Cũng là dân thành phố cùng nhập ngũ một ngày lại về cùng đơn vị Nguyễn đã ngồi bên cạnh cho đến lúc Trí trút hơi thở cuối cùng. Vẫn là ánh mắt tuyệt vọng như của Minh. Sau này Nguyễn mới biết người phụ trách trạm phẫu đã đem bán hết những loại thuốc quý được cấp. Anh ta bị lãnh án nặng nhưng Trí hai mươi tuổi cao lớn đẹp trai gia đình cách mạng sắp vào đại học thì tình nguyện đi bộ đội khi có chiến tranh biên giới Tây Nam đã vĩnh viễn không trở về... Tiên còn nhỏ quá và giờ đây có ích gì nếu Nguyễn nói với cô bé rằng sự dốt nát và thói tham lam vô trách nhiệm sẽ còn hành hạ con người dài dài?

- Cháu biết chú không làm được mà. Thôi cho chú chuyện này dễ hơn. Chú sẽ làm một bài hát tặng cháu. Được không?

- Rồi chú hứa.

- Thật hay à nha.

- ừ thật hay.

- Hay nhứt của chú từ trước tới giờ.

Tiên siết chặt tay Nguyễn:

- Cảm ơn chú.

Rồi cô bé lòn tay xuống dưới gối lấy ra một cái bao thư:

- Cháu còn nhờ chú việc này nữa.

- Việc gì?

- Tết vừa rồi cháu được lì xì nhiều lắm chưa kịp xài. Chú tìm đứa bé nào nhà nghèo sắp bỏ học cho cháu gởi tặng nó. Một đứa thôi mà gia đình đàng hoàng chịu khó biết thương con vậy mới có ích. Chú tìm được không?

- Chú sẽ tìm được.

Nguyễn đã nghe bà Tâm nói về những ý muốn cuối cùng khác của Tiên. Cô bé muốn ba mẹ đem hết quần áo đồ dùng học tập của mình cho người nghèo đồng bào bão lụt... nhưng lại yêu cầu hãy chôn cùng với cô tất cả những con búp bê và bọn thú nhồi bông mà mười sáu tuổi cô vẫn còn mê. Sau nhiều năm chúng đã chiếm cả một tủ kính lớn trong phòng riêng của Tiên. Nguyễn còn thấy ngày nào bà Tâm cũng mang vào một con búp bê để thay ca ở bên Tiên.

Những con búp bê đẹp lộng lẫy...

Trong những cố gắng của Mai nhằm thay đổi con người của Nguyễn cô từng đưa anh đến các cô nhi viện với những món quà mà cô luôn chu đáo chuẩn bị sẵn. Nguyễn đã thấy ánh mắt của những đứa bé bất hạnh sáng rực lên như thế nào trước những con búp bê nhựa rẻ tiền được Mai trao cho. Anh chợt buột miệng nói với Tiên:

- Những đứa trẻ ở cô nhi viện mà được có búp bê của Tiên thì chắc chắn chúng sẽ vui lắm...

Nói xong Nguyễn hối hận ngay. Tại sao anh lại muốn tước đi niềm vui nhỏ nhoi cuối cùng mà Tiên hy vọng có được dưới nấm mồ lạnh lẽo? Anh còn muốn thử xem lòng tốt của cô bé bạc phận này đến mức nào hay sao?

Tiên nhìn sững Nguyễn. Cuối cùng cô bé nói:

- Được rồi cháu sẽ cho hết chỉ đem theo một con búp bê mù thôi. Hồi còn nhỏ cháu đã móc mắt nó bây giờ có cho cũng không ai thương nó đâu. Tội nghiệp nó. Chú giúp cháu đem cho hết đi nói của chị Tiên cho đó. Chị Tiên chết rồi...

Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng giữa Nguyễn và Tiên. Sáng hôm sau Nguyễn vào thì Tiên đã gần như hôn mê. Nguyễn cùng gia đình đưa Tiên lên xe về nhà mọi người đều nước mắt giàn giụa. Vì Tiên có dặn trước là hãy cho xe chạy ngang trường để Tiên nhìn nó lần cuối nên ba của Tiên đã đỡ đầu cô bé dậy lúc xe sắp chạy đến. Lúc đó vừa tan trường. Tiên gắng gượng mở đôi mắt lờ đờ nhìn các cô học trò cùng lứa tuổi với mình đang ùa ra như một đàn bướm trắng rồi lại thiếp ngay. Mẹ và dì của Tiên òa khóc trong khi những người đàn ông cố cắn chặt răng.

Ba giờ chiều hôm đó Tiên mất hai tay ôm chặt con búp bê mù cũ mèm. Không Tiên không chết. Cô bé chỉ bay về trời sau cuộc dạo chơi ngắn ngủi xuống cõi trần Nguyễn tin vậy. Nhưng không hiểu sao anh vẫn cứ để cho nước mắt mình mặc sức tuôn rơi...


Nguyễn Đông Thức
(VNQĐ số 706)


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Bình luận


vongoctho
    

11/01/2010 07:16:15

chào anh! câu chuyện thật buồn. Người sắp chết thường nói lời thông thái. Cô bé thật đáng yêu phải không. Chúc anh an vui.

..........................

Thường NL là người đồng cảm với anh trước nhất. Cảm ơn em đã chia sẻ!
Anh thích nhất là đoạn văn này :
Vẫn biết sinh - lão - bệnh - tử là vòng quay không ai có thể cản nhưng Nguyễn cứ thấy có một cái gì đó thật vô lý khi con người được sinh ra vất vả học hành rồi quần quật làm việc để lại chết đi... Mới tuần trước ở đám tang nhạc sĩ Minh ra Nguyễn chợt ngạc nhiên khi thấy đường phốvẫn rộn rịp hối hả trời vẫn xanh và nắng vẫn vàng mọi thứ vẫn như thế dường như đời không hề biết gì về một mất mát đau lòng vừa xảy ra. Dừng xe ở ngã tư Nguyễn nhìn chung quanh bỗng có ý nghĩ rằng tất cả những gương mặt vô cảm mình đang thấy đấy cũng như tất cả những gương mặt mình đã biết thân quen hoặc xa lạ đều sẽ lần lượt biến mất trên mặt đất này không chừa một ai. Biến mất với bao nhiêu sự nghiệp dở dang mộng ước không thành. Biến mất sau cả một đời mà cộng lại hết những lúc sung sướng chưa chắc đã được vài ngày. Sao mọi người không nghĩ đến điều đó để bớt đối xử nghiệt ngã với nhau hơn? Để giúp nhau làm nhẹ hơn được phần nào cái gánh đời nặng chịch đang phải gánh trần thân?

Chúc em vui!

nguyetlinh
    

10/01/2010 14:55:25

Chầ6u chào anh! câu chuyện thật buồn. Người sắp chết thường nói lời thông thái. Cô bé thật đáng yêu phải không. Chúc anh an vui.

Có thể bạn sẽ thích