NHÀ THƠ LÀNG VÂN HIỀN

22/10/2008,10:13:59 | 259 | 6
NHÌN CUỘC ĐỜI BẰNG THƠ
 
Nhà thơ làng Vân Hiền - Ảnh: Đ.P

      Nơi nào có anh thì nơi ấy rôm rả bằng hữu có niềm vui. Đơn giản chỉ vì anh có biệt tài kể chuyện đời kể chuyện người kể chuyện làng... bằng thơ đầy cuốn hút.

Người đó là Phạm Vân Hiền sinh năm 1954 ở làng Chánh An xã Cát Hanh huyện Phù Cát tỉnh Bình Định. Người quê còn gọi anh bằng cái tên Phạm Hiến do thân sinh đặt từ khi mới chào đời. Học ban Toán - Lý khóa 1 trường Cao đẳng Sư phạm Quy Nhơn (cũ). Tốt nghiệp về quê dạy học được 14 năm từ 1976 - 1990 thì nghỉ anh rẽ sang nghề buôn bán và phất lên giàu có.

Biệt tài kể chuyện bằng thơ của anh phát xuất từ thời còn đi học. Anh làm thơ để cho vui để giải tỏa những muộn phiền cuộc sống... Thơ anh dung dị đời thường những ai từng ở quê nghe như thấy có mình trong mỗi câu thơ: Lớn lên từ gốc mì gốc rạ/Tôi yêu quê nhà yêu quá tuổi thơ/Lượm củi gai tre chui rúc bụi bờ/Quậy vũng bùn dơ bắt con cá trạch/Kho mặn để dành ăn giáp chợ phiên/Ngày tháng qua dần cuộc sống vươn lên/Nhưng dễ gì quên lũy tre mái rạ/Rau lang mắm cua tan bao vất vả/Cá đồng kho rim thấm cả buổi chiều/Thương bà mẹ già lụm khụm chắt chiu/Nuôi đàn gà con lo sợ  quạ diều/Đời mẹ khổ sở đã nhiều/Đời con có chữ con yêu dân cày/Giờ con bưng bát cơm đầy/Thương người quê cũ dạn dày nắng mưa.
 

Một hôm lên Quy Nhơn gặp các bạn thơ tình cờ có tiến sĩ Chu Thị Thơm từ Hà Nội vào nghe anh đọc bài này đã nhờ anh chép tay mang về làm kỷ niệm. Nghe đâu sau đó bài này được đăng trên mấy báo tạp chí ở thủ đô!
Vợ chồng anh có 4 đứa con khi con gái đầu lên 25 tuổi vẫn chưa chịu lấy chồng anh bèn làm bài thơ tặng con: Yêu từ trẻ nhỏ người già/Đến cô gái đẹp lại là càng yêu/Dại gì mà sống buồn thiu/Không vui để sống không yêu để tàn/Cứ yêu trong sáng đường hoàng/Ta càng thành thật người càng yêu ta... Không lâu sau con gái anh lên xe hoa anh vừa vui vừa nghẹn ngào: Vai mẹ gánh cả đời con/Một đời mẹ đã tảo tần/Gánh gồng xuôi ngược chợ gần chợ xa/Những hôm trưa trật về nhà/Tiền xe mẹ để mua quà cho con/Nhìn lưng đòn gánh nhẵn mòn/Con sờ vai mẹ vẫn còn u chai... Ngày con áo cưới theo chồng/Mẹ bảo lưng còng đi họ khó coi/Để ba con tiễn được rồi/Mẹ đi lẩm cẩm sợ đời con xui/Xe lăn mẹ đứng ngậm ngùi/Con đi con cũng sụt sùi mẹ ơi...

Ngày hai họ chung vui anh mạn phép xin đọc bài này (nhan đề Vai mẹ gánh cả đời con) tặng con gái chú rể nghe bỗng khóc rưng rức khiến hai họ đều khóc theo!

Anh không nghiện rượu nhưng thời còn trai trẻ những cốc rượu đế quê anh như là chất xúc tác để... thơ ra ào ào. Anh bảo có rượu mình làm thơ hoành tráng hơn có lúc xuất thần mà ngay cả sau khi mình tỉnh lại ngồi nghĩ mãi vẫn không tài nào ứng đáp được: Say cho lộ nét tài hoa/Say cho quên kiếp người ta trần truồng/Say cho chạm cõi vô thường/Say cho quên cả cái khuôn mặt mình...

Hôm CLB thơ Xuân Diệu mời các nhà thơ lớn đến nói chuyện thơ ở Trung tâm Văn hóa - Thông tin tỉnh Bình Định hết thảy các thành viên CLB đều ngồi chăm chú lắng nghe. Riêng anh thì khò thẳng giấc trên dãy ghế phía phòng bên cạnh nhà báo Quang Khanh Chủ nhiệm CLB đến dựng dậy trách móc anh mắt nhắm mắt mở thều thào: Còn chờ mất có chờ không/Đời ta là một dòng sông không bờ/Cơn say chạm bến hư vô/Đường về quán tính hồn thơ dạt dào/Nháp bài thơ giữa trăng sao/Đến khi tỉnh rượu ho lao nửa bài...

Vợ anh tên Hồ Thị Tuyết Anh năm nay 49 tuổi thùy mị nết na. Mỗi khi đi xa nhớ vợ anh đọc: Vợ mà lại gọi bằng anh/Thế là mình phải chấp hành làm em/Làm em thì mặc làm em/Lúc có hơi hèm trở lại làm anh...

Những năm trước anh đưa gia đình lên thị trấn Ngô Mây huyện Phù Cát mở tiệm tạp hóa mưu sinh. Biệt tài kể chuyện thơ của anh khiến mấy bà mấy chị trong thị trấn mê tít. Tiệm hàng càng ngày càng đông khách. Khắp trị trấn đi đâu hỏi anh ai cũng tường tận. Dạo này anh bị bệnh phong độ giảm sút có chị đến mua hàng thấy vậy tỏ ra quan tâm: "Chu cha hổm rày sao thấy anh trai yếu dzữ?". Anh phân bua một cách hóm hỉnh: Bây giờ ta yếu vô cùng/Có nhiều bộ phận phải dùng gấp đôi/Bây giờ ta đã già rồi/Ta đứng không nổi ta ngồi ta chơi... Chị kia nghe vậy mặt bỗng đỏ bừng trả tiền rồi rút lẹ.

Tết về lại quê cũ thăm bạn vợ bạn mới gặp liền khóc lóc kể tội chồng bỏ nhà đi theo bồ. Anh nói mạn phép đọc vài câu thơ chúc xuân: Đừng dùng hàng ngoại người ta/Phải về dùng lại hàng nhà mới ngon/Hàng ngoại mẫu mã tuy hơn/Nhưng bao bì quá không còn độ phê/Người quê phải giữ chân quê/Đi đâu cũng phải nhớ về ao ta/Ao nhà tuy thiếu bông hoa/Nhưng mà nguồn nước rất là vệ sinh.

Những câu thơ ví von chuyện nhà bạn y như thật khiến ông chồng từ bỏ thói lăng nhăng chí thú về làm ăn nuôi vợ con. Chị vợ từng lo mất chồng một thời ấy sau đó hậu tạ anh nhà thơ làng một bữa nhậu hoành tráng!

Mỗi ngày xem truyền hình đọc báo thấy có nhiều chuyện tréo ngoe nghĩ thời cuộc lắm khi "đồng tiền làm mờ nhân ảnh" anh bỗ bã với vợ: Người sao người chẳng giống người/Giống con hổ dữ gầm gừ nai con/Ăn đi mạnh được sinh tồn/Ta hy sinh xác cho hồn quy tiên/Kiếp này tiền bạc lụy phiền/Cõi tiên ba thứ bạc tiền không chơi... Vợ anh gằn giọng: "Ông này đúng là rỗi hơi!".

Những ông chồng mê hát karaoke thuộc nằm lòng những câu thơ này của Vân Hiền: Hôm qua đi hát oke/Ông đi răng đủ ông về thiếu răng/Thấy trống bà xã lại nhăn/Ông ơi sao mất cái răng đâu rồi/Thôi thôi nhỏ nhỏ bà ơi/Anh em mời quá nên tôi uống ào/Chả biết nó say lúc nào/Ra hè tôi xổ lộn nhào rớt răng/Gặp mấy con chó háu ăn/Giành lộn nó nuốt cái răng tôi rồi...

Nơi nào có anh thì nơi ấy rôm rả bằng hữu có niềm vui và dành những sự tán thưởng không ngớt. Đơn giản chỉ vì anh có biệt tài kể chuyện đời kể chuyện người kể chuyện làng... bằng những vần thơ cuốn hút. Nghe một lần nhớ mãi!
Chia tay người viết bài này anh với theo: Mê thơ mê cả nhà thơ/Tai qua nạn khỏi cũng nhờ trời tha/Nếu đem mổ xẻ thơ ta/Không vui thì cũng lòi ra cái tình... 
                                                                      
Đình Phú
                                                      ( Báo Thanh Niên    22-10-2008 )


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Bình luận


THẾ NHÂN NGUYỄN
    

23/10/2008 14:59:14

CÁI ẤY

Ở thị trấn NGÔ MÂY PHÙ CÁT có một anh chàng nghiện đánh bạc Vợ anh nói hoài khôg nghe.Mồt hôm vợ đén sòng bạc bắt qura tang và đánh anh chồng dữ dội.Anh chồng bỏ dép chạy.chị vợ xách dép phang theo trúng đầu anh chồng.VÂN HIỀN thấy vậy liền vợt tại chỗ :
"Trời sinh cái ấy để sờ
Ai đem cái ấy để thờ trên trang
Đời sinh đôi dép đễ mang
Ai đem đôi dép để phang vô đầu"

KHỔNG VĨNH NGUYÊN
    

23/10/2008 14:48:02

THƠ LINH

Hôm tôi KHỔNG VĨNH NGUYÊN và VÂN HIỀN đến nhà môt ngươi bà con của VÂN HIỀN là ông LÊ BA ở thôn An Đức xaz Cát Trinh PHÙ CÁT chơi.LÊ BA nói với VÂN HIỀN: Anh ơi ăn trôm nó lấy hết đèn đồng khay cẩn xa cừ nhà em rồi buồn quá nó còn lấy mấy cái quần của vợ em nữa Lập tức Van Hiền xướng trước:/"Ăn trôm bợ hết đèn đồng
Đồ thờ mà gói trong quần vợ tao
Rồi đây bay sẽ vô lao
Trời trru đất diệt bay trào máu ra"
Lập tức LÊ BA lâsy bài thơ đem để trên bàn thơ và thắp nhang vái.Rồi chạy ra quán mua mười chai bia về đãi hai nhà thơ LỢN ở PHÙ CÁT.
Khổng Vĩnh Nguyên liền vợt thêm hai câu:
"Bạn bè ghé đến thăm ta
Đèn đồng có mất cũng lả uống bia"
LÊ BA khen hay và lấy bài thơ xuống bắt KHỔNG VĨNH NGUYÊN VÂN HIỀN ký tên vào rồi đem đặt lại trên bàn thờ thắp nhang vái nữa.
Mấy lâu sau công an PHÙ CÁT truy bắt bọn "vô cớ chém người" ở Cát Tường và Cát trinh Phù Cát lại lòi ra có tên LƯƠNG TÂM TRÍ ở Cát Trinh là đầu sỏ đã chỉ huy cả bọn chém người và ăn trộm đồ đồng của các chùa và nhà dân công an PhùCast đã thu hồi và trả lại. Hôm sau tôi và VÂN HIỀN xuống LÊ BA bảo thơ của hai ông linh quá tui còn đế cúng trên bàn thờ.Đây là chuyện thật 100/100.

MINH ĐƯỜNG
    

22/10/2008 20:36:28

Gởi anh Làng Vân Hiền

Lần đầu em ghé thăm nhà
Ngó qua ngó lại toàn cà rỡn thôi
Bây giờ cười đã quá rồi
Em về để lại mấy lời tặng anh .

vongoctho
    

22/10/2008 16:18:45

HTP:" Ngó lên trên núi mù mù
Thấy ba thi sĩ che dù đọc thơ
Hai ông vừa mới ngó lơ
HIẾU THƯ tranh thủ đọc sơ ba bài"
và:" Đã lâu ta ghé thăm nhà
Bạn pha bình trà và lại xổ thơ
Ta ngồi đói bụng xụi lơ
Cơm đâu không dọn dọn thơ dọn trà"

............

Cảm ơn nhà thơ Hồ Thế Phất cung cấp thêm tư liệu làm nên GIAI THOẠI VÂN HIỀN. Mong bạn nào biết xin cung cấp thêm. Chúc vui!

HỒ THẾ PHẤT
    

22/10/2008 16:10:22

XỔ THƠ

Đúng là nhà thơ VÂN HIỀN có tài ứng tác.Hôm tôi và anh đến nhà môt bạn
thơ ở Cát Minh Phù Cát tên là Hiếu Thư trong nhóm thơ bằng hữu ở Qui Nhơn trước 1975.Nhà thơ Hiếu Thư đọc thơ liên tục.Tôi và VÂN HIỀN đói bụng quá. Vân Hiền mời đọc:
" Ngó lên trên núi mù mù
Thấy ba thi sĩ che dù đọc thơ
Hai ông vừa mới ngó lơ
HIẾU THƯ tranh thủ đọc sơ ba bài"
và:" Đã lâu ta ghé thăm nhà
Bạn pha bình trà và lại xổ thơ
Ta ngồi đói bụng xụi lơ
Cơm đâu không dọn dọn thơ dọn trà"
Lập tức Hiếu Thư sai vợ thết đãi linh đình.No say rồi Vân Hiền lại đọc
"Trận trận bức chỏ tông khay[bỏ chức tay không]
Quăng xe bỏ ngựa hồn bay thiên đường
Rượu bia sóng lộn trào tuôn
Hồn thơ còn lại đẫn đường về thôi."
Và VÂN HIỀN chở tôi đi về nhà rất rất an toàn.

THẾ NHÂN NGUYÊN
    

22/10/2008 15:38:57

CƯỜI

SÁNG NAY TRÊN BÁO THANH NIÊN
NHÀ THƠ VÂN HIỀN CƯỜI CÕI THẾ NHÂN.

Có thể bạn sẽ thích